NỘI DUNG MỘT CÂU CHUYỆN CŨ
Từ ngày
gia đình ông về định cư ở vùng đất rẫy núi xa xôi này. Xóm làng hình như ít ai
muốn qua lại với ông, có lẽ họ còn sợ sợ một điều gì, vì ông từng là cán bộ cao
cấp ở huyện. Và có thể họ cũng chán nghe ông ta cứ mãi uất ức thở than bào chữa
rằng, cái cô nhân viên thuộc ban Kế Hoạch Hóa Gia Đình bị ông làm sình bụng là
do ông bị gài bẫy. Mà chắc gì cái bụng cô ta phìn to ra là do tinh huyết của
ông. Cả lũ chúng nó mà. Đéo l...n mẹ nó, lũ phản lũ phản.
Âm
thanh lẩm bẩm “đéo l...n mẹ nó” lâu ngày dồn nén lên bà vợ khiến bà ta tức khí đột
quỵ bất đắc kì tử. Thằng con trai độc nhất cũng không ngoại lệ, mỗi dịp nghĩ học
về thăm nhà, nó cứ phải là cái ống nhỗ cho ông ta khạc đủ thứ khẩu hiệu, triết
lý, đạo đức trộn với đụ má, đéo mẹ, đéo l...n pha với mùi rượu ngâm hằm bà lằng
rắn rít thành một thứ chất tổng hợp sền sệt cay nghiệt vào lỗ tai nó. Trái với
mẹ nó thường hay nóng tính “sừng cồ” lại, nó luôn tỏ thái độ “mất tác dụng”. Trước
giỗ đầu của mẹ nó mươi ngày, nó thi rớt tốt nghiệp phổ thông và nhất quyết bỏ học
hẳn. Với cái bằng tốt nghiệp hệ bổ túc mà ông đã phải chạy chọt do mối quan hệ thương
hại còn sót lại chẳng thể cứu vãn ước mơ tầm thường của nó, là chỉ thích làm thằng
cuốc rẫy cà tàng, thích chơi đùa với mấy lồng chim chào mào, vui với mấy con chim
cu gáy hơn là chơi với bút sách. Hầu như mỗi ngày, từ sáng sớm, nó với cái lồng
chim mồi móc vào cán cuốc trên vai, tay trái cầm thêm cây rựa, thế là, mất dạng
cho đến chiều tối mới ló về.
Đôi khi ông rất đỗi hiền lành, năn nỉ tha
thiết muốn có đứa cháu nối dõi. Thằng con vẫn phớt lờ. Ông khăng khăng bầu
không khí vắng lạnh trong cái nhà này rất quen thuộc nhưng không phải lỗi ông,
càng ngày nó càng phìn to ra quá kinh khủng.
Sau
khi đi dự đám cưới một người bạn, nó ở lại trên huyện chơi thêm vài ngày. Trong
bữa cơm tối hôm nó về, thằng con trai dõng dạc nói với ông cha: con muốn lấy vợ.
Nghe rằng, ông ta nhảy hí hửng như đứa trẻ, la lớn “tuyệt. Đù mẹ nó, tuyệt”.
Hai cha con khề khà đối ẩm rất hòa bình, ôm nhau ngủ khò trên cái bàn ăn vương
vãi cơm cá.
Khắc nghiệt cho vợ chồng thằng con trai
là, dù đã gần hai năm mà vợ nó chưa ăn chua, ói tanh lần nào. Ông cha một thời
gian bớt cộc cằn, có phần vui vẻ và ít nói; nay trở lại cái tính khó chịu, và
khó chịu gấp bội. Những cử rượu ngâm càng làm cho lý lẽ lè nhè của ông thêm chua
chát. Có điều, ông ít trực ngôn cộc ngữ như trước kia, trái lại ví von nói bóng
nói gió nhiều. Mỗi lần thế, chỉ có cô con dâu an ủi đôi câu ông mới chịu im mồm.
Chồng nó, không biết trong đầu nghĩ gì mà vẫn cứ vô tư với mấy cái lồng chim
chào mào, chim cu gáy.
Tính cao trào dẫn tới xung đột của câu chuyện
là: một ngày tháng Tư trời chuyển động, kéo mây âm u, dù đang trưa nhưng sấm
sét ầm ầm, mưa bất chợt giăng mờ nương rẫy, núi đồi. Từ rẫy về, thằng con nhảy
vào nhà, lao nhanh về phía buồng, có lẽ định lấy khăn tắm. Chợt nó đứng khựng lại
giữa cửa buồng, sững sờ đến bất động trong vài giây. Trước mắt nó đang diễn cái
cảnh động trời của một ông già và cô gái
lõa lồ đè lên nhau hì hục. Nó ném mạnh xâu cua đồng vào hai thân thể trần truồng
cũng đang dừng nhịp kia và lao mình ra khỏi nhà, giữa cơn mưa xối xả.
Từ
ngày đứa cháu trai được sinh ra, ông nội nó nằm gần như liệt giường. Tay chân
còn ngo ngoe động đậy đôi chút, nhưng hoàn toàn không thể điều khiển theo ý muốn,
ngoài đôi mắt sâu húp. Nhiều đêm những cơn mê sảng giãy giụa xô ông nằm vắt
nghiêng trên mép giường. Thằng con trai biền biệt. Xóm làng hồ nghi cái chuyện
“nó đi làm ăn xa”, rồi đồn thổi đủ điều. Có một bí ẩn, ngoài đứa con dâu, chẳng
ai biết đã mấy tháng qua từ ngày đứa cháu được sinh ra, ông nội nó chưa bao giờ
nhìn vào mặt cháu. Ông nổi cơn thịnh nộ bằng cách trợn trừng mắt, ú ớ cái miệng
méo đến sủi bọt nước miếng mỗi lần cô con dâu cố bế đứa bé tới cho ông. Tuy vậy,
ông không thể cưỡng tránh hoặc từ chối sự chăm sóc của con dâu được. Ông bị lệ
thuộc hoàn toàn. Mỗi lần vệ sinh tắm lau, thân ông trần truồng phơi lộ trước mặt
con dâu, như một cái xác mô hình. Vài giọt nước rỉ ra từ đôi mắt nhắm, ông cố
tránh thấy cái nụ cười mỉm mỉm mỉa mai của cô con dâu, trong khi bàn tay cô ta
lăn chậm trên lớp da teo tóp của ông. Thi thoảng, cô ta ghé sát vào tai ông nói
nói gì đó. Ông giật giật như động kinh.
Có thể tạm kết thúc chuyện sau khi cô con dâu
bồng con bỏ đi. Xóm làng to nhỏ với nhau về viên gạch bông được cạy bóc lên, lộ
ra một cái ô trống sâu hơn 2 tấc. Người ta phát hiện nó ở dưới góc giường sát
vách, trong khi xác ông cựu cán bộ được đưa vào quan tài.
Có lẽ những gì tôi đã cố gắng kể ra không
làm bạn hứng thú. Không thành vấn đề. Các bạn có thể suy diễn tùy ý.
Một
thời, câu chuyện này gây xôn xao khắp các làng xã lân cận, lên đến huyện và
hình như khắp tỉnh cũng nghe phong phanh. Nói theo diễn ngôn hiện thời là nó từng
rất rất “ve ri hót” đấy bạn ạ. Thật sự tôi bị câu chuyện này ám ảnh cho đến bây
giờ. Lâu lâu về thăm lại chốn xưa, tôi còn nghe tên mấy nhân vật đi cùng một phần
nhỏ câu chuyện được kể lại, đôi khi có vài chi tiết khác nhau, trong những buổi
rượu vui.
Saigon, Bình Tân 10/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét