Truyện
ngắn
SatrungKim
Như một
thói quen, sau khi chở đứa cháu tới trường, lão quẹo ra con đường dẫn tới quán
cà phê thân thuộc. Đôi lần, thấy thèm thèm thì ghé vào quán cóc vệ đường điểm
tâm dĩa bánh ướt nóng phỏng lưỡi, hoặc tô bún bò Huế cay xé miệng.
Đã mấy
tháng nay, cái quen hơi buổi sáng ấy lây liếm trong sở thích của lão chỉ có thế.
Nắng hay mưa, lão chả cần quan tâm. Cũng chẳng chú ý gì mấy cái cảnh người đi đến
công sở hoặc chở hàng vùn vụt trên đường hoặc ùn ùn ở ngả tư. Đèn đỏ, ngừng;
đèn xanh, đi. Chiếc Future 125cc mang hai ông cháu cứ mỗi sáng từ trong hẻm sâu
len lỏi ra đường cái, dọt lên lách qua tránh lại đâm tới theo quán tính thiên
tài tham gia giao thông của dân Việt hiện đại. Dám thề rằng những cô gái, chàng
trai, các ông và cả quý bà cưỡi những chiếc xe máy đang vi vu trên đường chẳng
có mấy ai có bằng lái xe A1, nếu có chưa chắc là bằng chính quy; do vậy người
ta chạy thoải mái, biểu thị tính hiển hách vô luật. E rằng, nhất là mấy bà mấy
cô, cứ nghĩ phụ nữ là ưu tiên nên ít khi nhường ai, chả thèm né tránh cho dù có
gặp xe lỡ quá trớn đối đầu. Theo thống kê mà Ủy ban An toàn Giao thông kê ra
qua các báo trong nước, mỗi năm bình quân hơn 15 ngàn người tử nạn trên mọi con
đường phẳng phiu tân tiến khắp mọi miền đất nước thân yêu . Rất tiếc không thấy
phân lượng giới tính.
-Úi
chà, hơi sức đâu hè ! Mụ vợ lão méo cái môi lên dè bỉu chê lão nhiều chuyện.
-Cái bà
! Đúng là mèo bếp !
Về nhà,
thường ngày xảy ra như thế, sau khi lão tiêu hóa hết mấy miếng bánh ướt hoặc
nhúm bún bò mất gần hết buổi sáng ở quán cà phê.
-Vẫn như
cũ bác a ?!
Lão gật
đầu cười với cô bé chạy bàn, kéo chiếc ghế gỗ sơn màu ô-liu ngồi xuống ở góc
quán quen thuộc. Vị trí lão thường ngồi nằm ở góc ngoài của quán, phía trước là
hàng hiên có mái bạt kéo, chiếm hết một nửa vệ đường, vừa đủ kê vài cái bàn
theo chiều ngang trước mặt quán. Nửa phần còn lại dùng để xe, những đuôi xe vừa
ngấp nghé sát đường lớn. Khách uống cà phê, từ trong nhìn ra, có thể thấy rõ được
xe mình. Tuy vậy, ở đây vẫn có người giữ xe. Chỗ ngồi của cậu ta là dưới gốc
cây bằng lăng công cộng, điểm biên giữa hai căn nhà phố. Từ vị trí này, sát dãy
xe, dễ kiểm soát.
Cậu ta,
lão gọi là Cậu grab, xem xém bốn mươi bảy cái sự đời, nét mặt hơi khắc khổ với
lớp da xanh xanh, nụ cười thân thiện làm những nếp nhăn ở hai đuôi mắt nổi lên
như vết khắc trên đá. Cậu grab có cái tật hay giật ngược đầu hất mái tóc trước
trán lên cao, lấm tấm vài sợi bạc. Cỡi chiếc áo khoác màu xanh lá có in logo
công ty bỏ vào chiếc mũ bảo hiểm cùng màu ném vào gốc cây. Rảnh rổi, đôi lần, cậu
ta kéo ghế ngồi kề lão tán gẫu năm ba chuyện vẩn vơ, chuyện làm ăn, giết thời
gian trông chờ hết ca làm. Ờ, cậu ta chỉ trông xe buổi sáng thôi. Còn lại chạy
grab thồ, rồi phụ dọn hàng, chở vợ từ chợ về. Cơm nước xong, ai gọi thì tranh
thủ vài cuốc thồ đêm. Đã mấy lần Cậu grab chở lão ra bến xe Miền Tây nên lão
quen miệng gọi tên như thế, cũng vì chả tò mò hỏi han đời tư ai bao giờ. Nghe
phong phanh cậu ta là em chồng của chủ quán. Đơn giản thế thôi, bác ha! Gói gọn
nghe thì thế, nhưng chẳng đơn giản chút nào về sự mưu sinh. Chiếc Future cùng
lão di chuyển buổi sáng vẽ ra một đường cong quẹo đơn giản, nói ra miệng chỉ là
vài câu đơn giản, viết ra giấy cũng chỉ vài dòng chữ giản đơn, chẳng mấy cái chấm
phẩy xuống dòng. Thế mà lão ngẫm đi nghĩ lại thấy chẳng đơn giản chút nào.
Cậu ta kể
trước đây cũng là tay anh chị từng trải trên chốn buôn lậu hàng cấm từ biên giới
Cam-Bốt về. Dù chung chi, lót đường đầy đủ nhưng vẫn bị mấy trận phản phé. Phải
tăng phí, đương nhiên lượng hàng phải nhân lên. Gan mật cũng tăng thêm tính bạo
tợn theo sự tăng trưởng đầu tư kinh tế đúng
quy...trình. Chỉ có cái mà cậu ta quên tăng, đó là sự nghi ngờ vào kẻ có
quyền đã thề hứa bảo lãnh cho cậu ta. Ba tháng trong tù, cậu ta mới ngộ ra chiều
sâu của cái-nên-tăng và cái-nên-giảm đối với những kẻ hùng hổ bá quyền độc trị,
nói một đường làm một nẻo. Trong vòm trời lem luốc thu hẹp này, hai chữ bảo tín
thật phung phí y như phải mua cái an sinh BHXH nhà nước vậy thôi.
Bạc tỉ
trong tay cũng đã rồi, bây giờ bạc lẻ cũng thế thôi, mà khỏe, bác ha ! Cậu ta
nhún vai ngửa hai bàn tay ra nói, sau khi mời lão một điếu thuốc Jet. Giọng nói
mang hơi hướng bất cần nhưng không có vẻ gì bi quan lắm. À, ra thế, dường như
lão hơi hiểu hiểu hai tiếng “đơn giản” thoát ra từ miệng Cậu grab. Nó mang một
cái gì nhè nhẹ từ lồng phổi cậu ta phả ra theo khói thuốc. Khà hết một tách trà
còn nóng mà lão vừa mới rót ra cho cậu ta, tiếng khà chả khác chi mấy tiếng khà
của bợm nhậu khà rượu. Dường như cậu ta sợ cái kí ức hãi hùng còn sót cặn bã
trong cổ họng nên khà cho nó trôi tuột xuống dạ dày, sẽ tiêu hóa ra cửa hậu môn
và rồi, có thể cậu sẽ khà thật dài một tiếng khoan khoái rất nhẹ nhàng.
-Cuộc sống
là thế thôi. Tranh đua làm gì. Chết chẳng mang theo được chi. Phải không bác ?
Chợt
nhiên cậu ta buông ra một câu nghe quá quen như thế. Lão đến đỗi nhàm tai,
nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Xét cho cùng, câu triết lý cùn ấy rất đúng. Thế nhưng nó thường xuất hiện trên môi miệng của kẻ
thất bại, mất mát và kẻ luôn chán chường. Dường như, nó là phản ứng tự vệ cuối
cùng để con người chối bỏ tuyệt vọng và tìm thấy chút bình an. Những kẻ quyền
uy, giàu có, đang ăn ra làm nên...chẳng ai nói thế, dẫu rằng họ vẫn biết tận ngọn
nguồn sự thể ấy. Cậu ta dùng ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn hát “ tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây”,
rồi nói:
-Ông Phạm
Duy, thật chán !!
Lão đang
suy nghĩ về “cái mang theo được chi”, buột miệng:
-Cậu nói
phải.
Lão chỉ
chỉ ngón trỏ vào đầu. Cậu grab ngồi thu mình lại, có vẻ đang mơ màng điều gì đó,
mắt nhìn ngước lên trời, hướng mắt bị tấm bạt cắt xéo một vạt nắng mai còn mang
chút hơi lạnh của cơn mưa đêm vướng lại.
-Dạ. Em
đơn giản vậy thôi. Buông bỏ tất.
Cậu
grab vừa khoát tay vừa nói, có một chút lạc giọng và hơi gằn. Bình thường cái
giọng Trung pha Bắc kia nghe nằng nặng nhưng tếu tếu, lão cười với câu nói được
thốt ra từ miệng ấy đã biết bao lần, quen như một câu cuối của điệp khúc được lập
lại nhiều lần trước khi kết thúc bản nhạc. Lão nhìn thẳng vào mặt Cậu grab, cố
phát hiện trong giọng nói ấy hôm nay có gì khác thường. Cậu grab đưa hai nắm
tay giụi giụi mắt rồi cũng nhìn trực diện vào lão, miệng cười hài:
-Đừng
quên cái bản mặt khốn nạn này nhe bác. Biết đâu mai này em và bác sẽ còn tái ngộ
trên...mây !
-Nói bậy!
Cậu mày...
Câu nói của
lão bị tắt ngang vì cái vết thâm thâm xanh vắt qua sóng mũi của Cậu grab như mới
hiện lên đập vào mắt lão. Lão cố xua cái linh cảm lạnh lạnh vừa nhú ra trong ý
nghĩ. Cố hút hết chút cà phê cặn đọng trong đáy ly, vỗ vào tay cậu grab lão nói
như để tránh né :
-Ờ này, cậu
grab, trưa chiều ngày mốt nhe. Đi bến xe Miền Đông.
-Cái gì
bác, đổi hướng rồi à ?
-Quên
quên. Bến xe Miền Tây như mọi khi. Nhớ là Thứ Sáu đó nghe !
-Ok,
bác.
* *
*
Sáng
nay, đầu tuần, lão lại chở thằng cháu đến trường, vẫn trên con đường quen thuộc
ồn ào tiến xe gầm rú. Tự nhiên lão quan sát rất cẩn thận và chạy chậm hơn thường
ngày. Chẳng phải lão sợ mấy ông áo vàng núp ló trước ngả tư kia. Ngày nào chả
có bọn ấy, nhưng tai nạn vẫn cứ đều đều tai nạn. Lão nghe văng vẳng bên tai tiếng
mụ vợ nhắc nhở chạy chậm thôi nghe ông, già rồi còn hăng máu mà làm chi. Hôm
qua đầu ngả tư lộ có tông xe nhau thảm khốc lắm đó. À, cái...mèo bếp này, lèo
nhèo lẽo nhẽo hoài. Ai mà chẳng lo thân chứ. Lão nghĩ, mình chỉ xếp hạng trung
bình chạy thôi. So gì, cái thời còn ở lính ấy, cởi mấy con Dodge, mấy con GMC
chở hàng quân tiếp vụ chạy vù vù dội đèo lượn dốc, đôi khi nghe mìn nổ sau xe
còn chả ngán. Rồi cái thời chở hàng xuyên tỉnh khi cần, phải liều mạng vượt ào
qua mấy cái trạm thuế vụ đến lì mặt. Ối dà ! Cái Honda téo tẹo này chỉ là búng
ngón tay ! Lão rất bực mình khi có mấy cô ả ăn mặc sang trọng, chạy xe đời mới
cứ rề rà trước mặt lão như muốn khoe mẻ hoặc mấy ông anh ra vẻ rối việc vừa chạy
xe làng nhàng vừa nghe điện thoại. Bằng cách nào lão cũng phải vượt qua mặt. Chứ
hăng máu đéo gì, nếu còn hăng lão đã khoái chạy sau mấy ả, kể cả xồn xồn ngắm mấy
cái mông nhìn mấy cái đít ẹo qua ẹo lại, nhỗm lên nhỗm xuống không vui mắt sao.
Hăng gì ! Ờ mà cũng thương cái mèo bếp thật. Khi không, sáng nay, lão cảm thấy
mình ngoan ngoan thế nào ấy. Chậm xe lại gần như dừng hẳn, lão nhìn phía sau rồi
cho xi-nhan quẹo trái, rà rà chạy về hướng quán cà phê quen thuộc.
-Vẫn như
cũ hả bác !
-Ừ, vẫn
vậy. Cho bác mượn tờ báo nhé !
Lão cố ý
kéo dài uốn điệu tiếng nhé rất nhẹ. Cô bé phục vụ chậm rãi quay vào trong, mặt
chẳng có chút biểu hiện cảm xúc gì. Cũng không có tiếng thưa tiếng dạ, chứ chưa
nói gì nghe được tiếng cười lí nhí dễ thương như thường ngày. Hơi chột dạ,
nhưng lão không để tâm làm chi.
Vừa lật
trang báo, lão nghe lỗ mũi hăng hắc mùi nước hoa, vừa có tiếng phụ nữ bên tai
lão:
-Anh biết
gì chưa ?
-Biết
gì?
Cô chủ
quán, tuy thuộc lứa xồn xồn đang thời hồi xuân, gọi cô cho dễ cảm tình, kéo chiếc
ghế từ bàn sau lên ngồi xuống cạnh lão. Cô ta thở thật dài, đưa tay vuốt ngực
nói như bị ngộp tim:
-Thằng Tú
chết rồi !
-Tú ? Tú
nào ta ? Lão có vẻ bình tĩnh.
-Thì thằng
Tú giữ xe đó !
-Grab ? Cậu
grab ?!
Giọng chợt
gấp gáp, cảm thấy hơi thở bị ngưng nghẹt.
-Tông xe,
chiều tối ngày kia anh à.
-Thứ Sáu
hả ?
-Dạ, xui
xẻo tội nghiệp. Cũng vì miếng ăn cả. Nghe nói đón nhầm khách ở thổ địa của một
hãng xe khác, bị rượt đánh. Dọt nhanh để thoát thân, không may một chiếc xe ben
chở cát chạy ngược...
Tai lão
đang ù dần, mất hẳn tiếng cô chủ đang kể lể dài dòng về cuộc hành trình mưu
sinh oanh liệt ngọt ngào và cay đắng tủi nhục của cậu em họ hàng bên chồng. Đâm
mắt vào gốc cây bằng lăng đối diện, một chiếc ghế nhỏ dần nhỏ dần rồi teo hút
đâu không còn thấy nữa. Bây giờ, lão mới nhận ra, không gian cà phê sáng hôm
nay có gì đó thiếu vắng. Cái linh cảm hôm nọ thật sự hiện về bấu xé lão. Đã từ
bấy lâu, cõi xúc cảm trong lão gần như trơ hóa, đang gỉ sét dần. Nay nó chợt
chuyển động khi một cánh chim vô hình từ đâu bay xẹt qua mắt mổ vào tim lão vài
cái rồi xa mất.
Nhìn lên
trời, mái bạt của quán cà phê cắt xéo một mảng mây trắng mỏng như bông gòn.
-Đừng quên
cái bản mặt khốn nạn này nhe bác. Biết đâu mai này em và bác sẽ còn tái ngộ
trên...mây.
Cai Lậy 11/11/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét