|
NHỮNG
CÂU THƠ
Rồi biến nhanh như chưa từng đến
Nguệch ngoạc cái vô hình mông lung
Cơn động tình của cô em xô tôi xuống biển
Ngày cá mập hồi xuân
Ngụp bơi trong sự mơn trớn
của răng nhọn
Khao khát bãi bờ
Thực khủng bố mơ
Phờ phạc những câu thơ
rách nát
2-
Có thể vô tình cô gái hát
Ỏng ẹo hông cố bắt chước
nhã âm
Chà mông trên nốt nhạc lên
đồng
Tôi gõ muỗng vào vĩ nướng
Lổm cổm định âm chạm
xương
Con cá lóc hun khói
Rổn rảng bia ộc trào
Âm vận bọt tinh cầu phún
thạch
Sôi lách chách trong lẫu
mắm
Mềm rã phụ âm
Ngọng nghịu nhét đầy thực
phẩm
Bội thực ngày táo bón
Mùa rau cải bội thu
Thúi ung vì giá rẻ
Tôi
tự tử trên giọng cô gái trẻ
Lừ đừ thơ trút hơi thập tự
3- Hồi xuân độn căng cái bụng dư mỡ
Hát karaoke lịch sự
Điệu đà bỏ áo vào quần
Quen lôi thôi trí tuệ
Tôi thường quên kéo phẹc-ma-tuya
Ê ! Cấm vào
(Xin lỗi quý em chỉnh tề
Cấm vào là nơi vào dễ
Cấm phóng uế là nơi đề huề
lâng lâng mùi vị
Công cộng là nhà chung rất
tế nhị
Khắp nơi trên đất nước ta
đầy bảng cấm như thế )
Nọc cấm Eva say lúy túy
Thượng đế từ đó giảm quyền
uy
Em cấm vào tôi hiện sinh
đầm đìa nhân phẩm
vặt lông trần trụi ngôn từ
Rỉa rúc cái lỗ huyệt
xương sườn mỏi nhừ
Sự im lặng khổ sai của
đàn ông
Bí rị nách mồ
hôi
Vần điệu bốc mùi
Em ngoáy lỗ mũi giỡ
trò an ủi
Tôi ngả ngớn vỗ đùi
Thơ thâm tím háng
4-Giấu
đi những rào cản
Để tránh bị nhồi máu cơ
tim
Tôi dị ứng khoác vét-ton
trang trọng
Đôi khi chả cần nội y
hoa gấm
Lấn cấn khó bước chân
Nên xạ lạ giữa những phố
quen
Lẻ loi với tình thân
Cũng bất nhẫn
Nếu em khỏa thân trong
ngục tối
Chỉ tự xiềng xích mình
Nén dục khổ hình
Trái tim chết lâm sàn từ
đó
Tôi sợ quét vôi
tình sử
Phủ lấp bằng màu sặc sỡ
Quen mắc cỡ thật thà
Xin tâm thần khước từ tất
cả
Đặc ân xếp hàng tuần
hành
Đồng phục điệu
Đồng phục vần
Thơ không thể là vật cưỡng
cầu
Càng không thể là của bố
thí
Dẫu rằng không ai điều
khiển được mộng mị
Đôi khi đi, nhiều lúc chạy
Đôi lúc nắng bò, nhiều
khi mưa bay
Tự nhiên như đêm như
ngày
Như nhục dục em
căng đầy hai bầu vú
Tôi hứng thèm ngoạm bú môi
trẻ thơ
Thật rất thật
Như những gì nằm trong trí
nhớ
Tự do mơ
Thật rất thật
Bị trào ngược dạ dày
Nếu tôi phải ép mình ăn
chay mãi
Như ép thơ phải hiện thực
XHCN vậy
Tôi đang sống trong xã hội hiện thực
đây
Một xã hội
ma quái
Đầy dẫy dị thai
Không thể làm ngơ con mắt
thấy
Gác tay thơ trở trăn
5-Hành trình đi qua trần gian
Ước mơ đeo theo chân cẳng
Một bước khổ cùng một bước
vui
Một cánh chân tách rời
Lệch rớt vào lũng tối
Thiên thần sẽ không mang
hình người
Thượng đế buồn lẻ loi
Tôi với em là cuộc
rong chơi
Của bụi của gió
Nghêu ngao câu thơ háo dục
cào rách phố
Lẽn qua từng khung cửa sổ
Ôm cánh đồng lẳng lơ núi
trọc
Thương lũng cây khô khóc
Vai mang muối biển lên đồi
Tẩy ngực con suối
Bụi làm phù sa về đánh thức
đồng bằng
Sông vui cùng gió
Ân cần gió
Xé nỗi buồn rắc con hẻm
nhỏ
Tẩm sạch cơn mưa
Kinh tuyến đổi múi giờ
Qua tiếng chuông đong đưa
Thơ run run vĩ độ
6-Có
thể trần gian không còn gì để nhớ
Khi nằm dưới mộ hoang
Ước thấy vài giọt nước mắt
lăn
Làm câu thơ chuyển kiếp
Saigon 12 / 2006
|
Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018
NHỮNG CÂU THƠ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



